Thay vì cố gắng chứng minh mình đúng, làm vấn đề đó sẽ giúp bạn giành chiến thắng trong m��i cuộc tranh luận
Tôi có một người đồng nghiệp vô cùng đáng ghét, với đầy đủ các tính xấu như nóng tính, lậu hậu và cực kì bảo thủ. Nhưng toàn bộ những điều này vẫn chưa là gì so với việc anh ta luôn luôn sai nhưng vẫn tưởng là mình đúng. Và việc tranh luận với anh ta thì hầu như chẳng có tác dụng gì. Nếu bạn có việc nên phải trao đổi với người đồng nghiệp này của tôi, dám chắc là anh ta sẽ làm bạn tức điên lên mặc dù giận dữ chẳng phải là cách giải quyết khôn ngoan.

Khi một người nghĩ mình đúng, họ sẽ bị ám ảnh bởi ý nghĩ đó và thông thường sẽ có xu thế sẽ bảo về ý kiến của mình đến cùng. Điều đó đã cho {chúng ta biết|đã cho tất cả chúng ta thấy|đã cho thấy} họ thật ra chỉ đang cố gắng chứng tỏ bản thân, thay vì cố gắng dành được thỏa thuận trong đàm phán.
Đối với những người dân như thế, một bí quyết để giúp bạn tiếp tục đàm phán là hãy kiềm chế cơn giận dữ, đừng để cảm xúc chen chân vào cuộc nói chuyện. Cụ thể, bạn rất có khả năng áp dụng một trong những cách đơn giản sau đây:
1. Tách yếu tố con người ra khỏi vấn đề đang bàn luận

Hãy tưởng tượng nếu một đứa trẻ bốn tuổi nhất quyết đòi một thứ gì đó, cho dù bạn có nói lí lẽ trong nhiều giờ liền thì cũng không thể thuyết phục nó từ bỏ ý định. Với người trưởng thành, đôi khi điều tương tự cũng xảy ra.
Để phá vỡ rào cản này, bạn phải ngừng nhìn nhận và đánh giá họ như thể vấn đề. Thay vì nghĩ rằng người khác là ngu ngốc hoặc đáng ghét, tất cả chúng ta rất có thể đơn thuần là coi như họ đang lạc lối. Và nhiệm vụ của bạn thời điểm hiện tại không phải là cố chứng minh họ sai mà là phía họ đến điều đúng đắn.
Việc áp dụng tâm lý này sẽ thay đổi toàn sở cách tiếp cận của bạn khi bạn thoát khỏi cảm xúc của chính mình và kiểm soát tình hình tốt hơn. Bởi vì "mỗi người tất cả chúng ta canh gác một cánh cửa thay đổi chỉ có thể được mở từ bên trong" (Stephen Covey) nên tất cả chúng ta chỉ có khả năng hướng người khác đến sự thay đổi chứ không thể thay đổi họ.
2. Thay đổi cách giao tiếp – sử dụng ngôn ngữ cơ thể và lắng nghe nhiều hơn

Trong hầu hết mọi cuộc tranh luận, cả hai bên thường quên đi lắng nghe người còn lại. Cho dù vụ việc đang tranh luận là gì, cũng đừng tự biến mình thành kẻ không chịu lắng nghe. Thực sự lắng nghe và tôn trọng cảm xúc của người khác, sẽ tạo ra đủ sự tin tưởng và đảm bảo an toàn để ban đầu đối thoại thay vì đối đầu.
Hãy khẳng định rằng người đang tranh luận sẽ cảm thấy được lắng nghe. Điều đó giúp làm chậm nhịp độ cuộc trò chuyện, và lúc ấy chính bạn cũng sẽ có thời khắc để bình tĩnh lại.
Hãy nhớ rằng điều quan trọng nhất không phải là bạn nói những gì mà là bạn nói như thế nào. Khoảng 93% giao tiếp là phi ngôn ngữ, vì thế việc duy trì ngôn ngữ cơ thể của bạn có khả năng mang tới hiệu quả trong nhiều trường hợp. Một giọng nói vui tươi, dịu dàng có nhiều khả năng sẽ xử lý sự việc tốt hơn.
3. Giao tiếp bằng đôi tai biết lắng nghe và một trái tim đồng cảm

Dành thời khắc để đảm bảo rằng phía bên kia cảm thấy được lắng nghe và thấu hiểu không có nghĩa là bạn phải cúi mình nhân nhượng họ. Sự thấu hiểu là tố chất nhận ra những cách nhìn không giống nhau của người khác chứ không phải là sự nhượng bộ thiếu chính kiến.
Khi bạn có thể nhận ra cảm xúc của một người trong cuộc tranh luận, bạn nắm bắt thời cơ để khám phá ra họ đang nghĩ gì đằng sau những cảm xúc đó. Nó giúp bạn nắm được chìa khóa của vụ việc và tìm cách đàm phán khôn ngoan nhất.
Ví dụ, thay vì nói, "tôi nghĩ rằng bạn là người hay tức giận, bướng bỉnh và cố chấp", tất cả chúng ta có khả năng nói rằng, "có vẻ như bạn đang cảm thấy thất vọng vì bạn thực sự quan tâm đến vấn đề này và mong muốn đẩy nhanh quy trình tiến độ công việc".
Đôi khi toàn bộ những gì mà chúng ta cần chỉ là một đôi tai biết lắng nghe và một trái tim đồng cảm. Chỉ cần như thế, mọi mâu thuẫn, bất đồng đều được giải quyết. Bạn không phải là đối thủ cạnh tranh trực tiếp} hay kẻ thù của những người dân đang tranh luận, mà đơn thuần chỉ là một người tham gia vào cuộc trò chuyện, để tìm ra những điều đúng đắn. Do đó ngoài việc chăm chú vào vấn đề tranh luận, hãy quan tâm nhiều hơn đến cảm xúc của đối phương.
Trong trường hợp của tôi, là người đồng nghiệp luôn chứng tỏ mình ra biết tổng thể toàn bộ mọi thứ. Tuy nhiên, cảm xúc ẩn đằng sau là nỗi sợ bị thua kém so với đồng nghiệp. Cho nên thay vì hét vào mặt anh ta rằng cậu sai rồi, tôi chỉ đơn giản là bày tỏ sự cảm thông sâu sắc và hướng anh ta đến điều đúng đắn. Và điều đáng ngạc nhiên là đến cuối cuộc trò chuyện, anh ấy đã thay đổi hoàn toàn cách nhìn và tin rằng quyết định hành động được đưa ra hoàn toàn là của anh.
Theo Nhịp sống kinh tế
Post a Comment